Chủ Đề: Nếu một ngày bạn cảm thấy mất mát
-------------------------------------------------------------------------

Một ngày, khi thức dậy và nghĩ về ngày hôm qua, cảm thấy mất mát, bạn có khóc không? Có thể bạn không. Nhưng tôi lại muốn khóc.

Bản thân tôi không muốn, không dám nghĩ và không chấp nhận điều ấy.

Có đôi khi,từ bỏ một thói quen luôn khiến bản thân hụt hẫng và mất đi một người lại càng khiến mình đau lòng hơn. Cái thế giới trước mắt tôi có quá nhiều mâu thuẫn, ngờ vực. Tận sâu, rất sâu nơi lồng ngực bên trái, có cảm giác nhói đau.

Đi dưới trời mưa, sẽ không sợ ai thấy mình khóc, không sợ khi cười bị cho là dở hơi. Đi dưới trời mưa, con người rét lạnh nhưng dễ quên những phiền muộn. Đi dưới trời mưa, tất cả ùa về rồi vỡ òa, tan chảy như dòng nước nhỏ.

lòng mình nặng trĩu?

Vì ta lớn cả rồi. Ta có thể nhận ra rõ vấn đề. Nhưng mà, một khi ta đủ trưởng thành để thấy những việc xung quanh nghiêm trọng đến mức nào, Không thể như một đứa bé, khóc òa lên. Ta biết, có những cái ko thể bắt đầu lại được.


nhận ra khỏang trống lớn ấy, mới thấy chông chênh. Rồi thì cứ tự làm mình thấy buồn và khó chịu.

chắc mình không còn là mình nữa. Mình vẫn là mình đấy thôi. Một chút vẩn vơ, một chút thất vọng... Mình không thể cho là chưa từng có nỗi buồn xảy ra, nhưng mình sẽ chấp nhận chúng. Vì đối với mình, mọi thứ trên đời này khi sinh ra đều đk thượng đế sắp đặt hết, chuyện sẽ wa thôi

Và dù cho mọi thứ đã thay dổi, thì những ngày cũ vẫn còn. Tất cả vẫn vẹn nguyên như chưa từng có gì cả.

Khi nghĩ về những ngày đã qua, những người bạn một thời... không có nước mắt, không có nỗi buồn. Một ngày mới sẽ đến mang theo những niềm vui mới. Dù đó là thật hay giả thì cũng từng là bạn. Nếu có tiếc nuối, chỉ là tự mình không biết quý nhau hơn thôi...

Có những thứ không thể tìm lại đk